Trang chủ Câu chuyện cuộc sống Anh định đến mượn tiền bạn thân, nào ngờ bạn chỉ mời...

Anh định đến mượn tiền bạn thân, nào ngờ bạn chỉ mời ăn mì tôm, sự thật sau đó khiến anh xúc động vô cùng

Trải qua những khó khăn, thử thách của cuộc đời, có người nay đã thành đạt có người chỉ là nhân viên quèn. Liệu họ còn nhớ tình bạn trong sáng của thời thiếu niên?

Bố của Tuấn Anh gần đây bị bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để làm phẫu thuật, Tuấn Anh đã vay mượn khắp nơi nhưng vẫn thiếu khoảng 18 triệu. Bố đã một mình nuôi anh khôn lớn, anh vô cùng yêu thương ông, nên thầm hứa bằng mọi giá phải cứu tính mạng bố.

Trong lúc đang túng quẫn, Tuấn Anh chợt nhớ đến Minh Hải – một người bạn cùng cấp ba ngày xưa nay đã mở công ty riêng, kinh tế rất khá. Hai người trước đây từng chơi rất thân với nhau, nhưng từ khi ra trường, do bận bịu công việc nên hai người không còn liên lạc với nhau. Tính đến nay cũng đến ngót nghét chục năm không còn biết tin tức gì của cậu bạn. Vì lo cho bố, Tuấn Anh quyết tâm mò lên thành phố để tìm gặp Minh Hải.

Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng Tuấn Anh cũng xin được số điện thoại của Minh Hải. Anh hẹn qua công ty của bạn vào tuần tới. Vừa vào cửa, Tuấn Anh đã thấy choáng ngợp bởi sự sang trọng của công ty.

Sau khi được thư ký báo, Minh Hải từ phòng làm việc bước ra, vui mừng chào đón bạn: “Ôi bạn cũ, sao lại tìm được tới đây?“.

Tuấn Anh vừa nhìn đã biết bạn mình ăn nên làm ra, cậu mặc bộ complê đắt tiền, đôi giày da sáng bóng, bề ngoài toát lên phong cách của một người thành đạt.

Tuấn Anh ngượng ngùng nói: “À … à, không có gì, chỉ là tớ có dịp đi công tác qua nên ghé vào thăm cậu chút thôi”

- 1 172 - Anh định đến mượn tiền bạn thân, nào ngờ bạn chỉ mời ăn mì tôm, sự thật sau đó khiến anh xúc động vô cùng

Minh Hải vội vàng nhắc thư ký pha trà để hai người hàn huyên tâm sự. Không ngờ, khi Tuấn Anh chưa kịp nói gì, điện thoại của Minh Hải đã kêu liên hồi, mỗi cuộc điện thoại nghe cũng phải mất vài phút. Tuấn Anh ngồi chờ mà trong lòng như có lửa đốt.

Minh Hải nói chuyện điện thoại rất vui vẻ, nội dung cuộc thoại Tuấn Anh nghe không thể hiểu nổi.

Không hiểu vì sao, càng nhìn bạn, cậu càng thấy xa lạ. Cũng đúng thôi, hai người đã xa nhau khá lâu, bây giờ Minh Hải đã có những mối quan hệ khác. Lòng tự trọng trong Tuấn Anh trỗi dậy, anh tự thấy mình cách quá xa với Minh Hải, giờ Minh Hải thành đạt, có công ty riêng, còn anh vẫn là anh nhân viên quèn trong công ty thép dưới quê.

Có lẽ, với Minh Hải, Tuấn Anh đã là người xa lạ. Sau một hồi suy nghĩ, Tuấn Anh quyết định không hỏi vay tiền bạn nữa.

Sau nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng Minh Hải cũng đã nói chuyện điện thoại xong, cậu nói: “Xin lỗi cậu nhé, công ty nhiều việc quá mà việc gì cũng phải đích thân tớ giải quyết.“

Tuấn Anh nói: “Tớ biết rồi, cậu đương nhiên là bận rồi …“. Minh Hải nhìn khuôn mặt có phần gượng gạo của bạn mình rồi đột nhiên hỏi: “Cậu gặp tớ thực sự không có việc gì hả?”

Tuấn Anh gật gật đầu: “Không có việc gì. Thôi cũng muộn rồi, tớ còn phải ra bến tàu“. Nói xong, bèn đứng dậy.

Minh Hải vội vàng ngăn bạn lại: “Như thế sao được, phải cùng nhau ăn bữa cơm đã chứ.“

Vừa nói, Minh Hải vừa nhấc điện thoại gọi cho thư kí: “Đi mua cho tôi một hộp mì tôm“.

Tuấn Anh không còn dám tin vào tai mình: “Cái gì? Bạn bè bao năm gặp lại nhau chỉ ăn mì tôm? Lại còn chỉ mua một hộp? Không ngờ, bạn mình lại có thể như thế. Xem ra, đúng như mình nghĩ, cậu ta từ lâu đã không còn coi mình là bạn bè nữa.“

Nghĩ đến đây, Tuấn Anh đành ngồi xuống, cậu cố tình nói thật to: “Được, đã vậy thì tôi không thể phụ tấm lòng của bạn quý”.

Ngay sau đó, thư ký đã úp xong hộp mì tôm và bê đến, Minh Hải mời rất nhiệt tình: “Cậu ăn đi“.

Tuấn Anh ăn mì tôm mà mắt bắt đầu đỏ lên. Cuối cùng, cậu không thể kiềm chế được nữa, cậu nhẹ nhàng nói: “Thơm, quá thơm …“, rồi Tuấn Anh ăn miếng mì thật to, Minh Hải nhìn bạn với con mắt hoài nghi.

Trong phút chốc, bát mì đã trơ đáy. Minh Hải nói to: “Này, cậu đừng có ăn hết như thế, phải phần tớ một ít nước cuối chứ“.

- 14939517409597 - Anh định đến mượn tiền bạn thân, nào ngờ bạn chỉ mời ăn mì tôm, sự thật sau đó khiến anh xúc động vô cùng

Lúc này, Tuấn Anh đã quá bất ngờ, nhìn bạn giằng lấy hộp mì ngẩng cổ lên húp nốt phần đáy hộp.

Cậu uống hết toàn bộ phần cấn mì còn lại, xong xuôi nói: “Thơm, quá thơm …” Cuối cùng, những giọt nước mắt của Tuấn Anh đã rơi xuống.

Lúc này, Minh Hải cũng nghẹn ngào nói: “Cậu có còn nhớ không? Hồi cấp ba, giữa giờ cậu toàn xuống căng tin ăn mì tôm muộn, tớ mặc dù đã ăn no nhưng vẫn muốn cướp những giọt cuối cùng trong bát mì của cậu. Mỗi lần, cậu đều cố tình để lại một ít phần tớ. Cho dù thế nào, tớ sẽ không bao giờ thay đổi, tình bạn giữa hai chúng ta sẽ mãi như xưa, cả đời này sẽ không bao giờ khác đi.

Vì thế, nếu còn coi tớ là bạn, hãy nói cho tớ biết, cậu đang gặp khó khăn gì…“

Giây phút đó, Tuấn Anh đã khóc trong vui mừng!

Con người ta chỉ đến khi sa cơ lỡ vận mới biết ai thật lòng, ai quan tâm đến mình. Rất nhiều người hàng ngày đều vây quanh bạn, mua vui cho bạn, nhưng chưa hẳn đã là người thật sự bên bạn lúc khó khăn. Rất nhiều người hằng năm chẳng bao giờ gặp, không một câu chuyện trò, nhưng khi bạn gặp khó khăn, họ lại là người đầu tiên đưa tay ra giúp đỡ.

Trong thời đại nhiễu nhương, lòng người dễ thay đổi, đừng oán trách hờn dỗi, mà hãy quan tâm hơn tới những người bạn xung quanh ta. Vì con người gặp gỡ là bởi duyên, ấm áp là bởi tình, tan rã là bởi không biết trân quý nhau.

Chỉ cần thấu hiểu hơn một chút, ít so đo tính toán hơn một chút, bỏ qua những định kiến một chút, học cách cảm ơn thêm một chút, và trân trọng những người đã đối xử tốt với bạn hơn một chút, bạn sẽ nhận ra tri kỷ trong cuộc đời.

Theo Đại Kỷ Nguyên

Chia sẻ